Lá thư chưa kịp gửi (1)
Giữa cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa, người lính trẻ ngồi nép bên hầm chữ A, trong tay là tờ giấy đã nhàu vì mồ hôi và mưa rừng. Anh viết cho mẹ, cho người con gái nơi quê nhà, bằng những câu chữ giản dị, không một lời than thở về gian khổ hay hiểm nguy đang bủa vây từng ngày. Anh chỉ kể về những đêm hành quân xuyên rừng, về đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, và về niềm tin rất đỗi bình dị rằng đất nước nhất định sẽ có ngày độc lập. Lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì đơn vị anh
Giữa cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa, người lính trẻ ngồi nép bên hầm chữ A, trong tay là tờ giấy đã nhàu vì mồ hôi và mưa rừng. Anh viết cho mẹ, cho người con gái nơi quê nhà, bằng những câu chữ giản dị, không một lời than thở về gian khổ hay hiểm nguy đang bủa vây từng ngày. Anh chỉ kể về những đêm hành quân xuyên rừng, về đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, và về niềm tin rất đỗi bình dị rằng đất nước nhất định sẽ có ngày độc lập. Lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì đơn vị anh nhận lệnh lên đường. Giữa tiếng bom rung chuyển núi rừng, người lính trẻ ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh, để lại bức thư thấm mồ hôi và máu. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, lá thư được tìm thấy và trao về quê nhà, trở thành kỷ vật thiêng liêng nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng có những ước mơ đã hóa thành bất tử, để Tổ quốc được nở hoa trong hòa bình.


