LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI (1)
Câu chuyện là nỗi nhớ nhà của người lính trẻ nơi biên cương, được gửi gắm qua những lá thư viết vội. Giữa nhiệm vụ và tình riêng, bác Phùng Khả Vương chọn sự hy sinh thầm lặng. Ký ức ấy trở thành dấu lặng sâu sắc của đời quân ngũ.
Những năm làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, thư từ là sợi dây duy nhất nối người lính với gia đình. Bác Vương thường tranh thủ giờ nghỉ hiếm hoi để viết thư về quê, kể cho mẹ cha nghe rằng mình vẫn khỏe, vẫn vững vàng nơi tuyến đầu.
Có lần, khi vừa viết xong lá thư, đơn vị nhận lệnh cơ động khẩn cấp, bác gấp thư lại, cất vào ba lô mà chưa kịp gửi. “Lúc ấy tôi nghĩ, thôi để lần sau, nhiệm vụ là trên hết,” bác kể. Lá thư ấy theo bác suốt mấy tháng liền, cho đến khi giấy đã nhàu nát vì mưa rừng.
Ngày xuất ngũ, dọn lại ba lô, bác mới lấy lá thư cũ ra đọc lại, từng dòng chữ như nhắc nhớ một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc. “Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng dạy cho tôi biết đặt cái chung lên trên cái riêng,” bác trầm ngâm nói.



