LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI (1)
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một người lính trẻ đã viết lá thư cuối cùng gửi về cho mẹ nhưng chưa kịp trao đi. Câu chuyện qua lời kể của y tá Lê Thị Hạnh tái hiện nỗi đau, lòng dũng cảm và tình yêu gia đình trong thời hoa lửa.
Năm 1972, tại một bệnh xá dã chiến giữa rừng Trường Sơn, Lê Thị Hạnh ngày đêm chăm sóc thương binh từ mặt trận chuyển về.
Một chiều mưa bom dữ dội, cáng cứu thương đưa đến một chiến sĩ trẻ tên Đỗ Quang Vinh, mới vừa tròn hai mươi mốt tuổi.
Vinh bị thương nặng ở ngực nhưng vẫn nắm chặt trong tay một phong thư nhàu nát.
Anh khẽ nói với Hạnh:
“Nếu tôi không qua khỏi… xin chị gửi thư này về cho mẹ tôi.”
Hạnh gật đầu, nước mắt lăn dài.
Suốt đêm ấy, Vinh chống chọi giữa sự sống và cái chết.
Trong cơn mê man, anh liên tục gọi:
“Mẹ ơi… con nhớ mẹ…”
Trước bình minh, anh ra đi.
Hạnh mở lá thư theo yêu cầu ghi ngoài phong bì để kiểm tra địa chỉ.
Trong thư chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Mẹ ơi,
Con vẫn khỏe.
Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.
Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe chờ con.
Con trai của mẹ,
Vinh.”
Ngày chiến tranh kết thúc, Hạnh tìm về quê Vinh để tận tay trao lá thư ấy.
Người mẹ già nhận thư, run run áp vào ngực:
“Nó hứa về sửa mái nhà cho tôi… vậy mà mãi không về…”
Căn nhà tranh năm ấy vẫn dột khi trời mưa.
Nhưng người mẹ không sửa.
Bà nói:
“Để vậy… như thể nó vẫn còn lời hứa chưa thực hiện.”
Nhiều năm sau, mỗi mùa mưa đến, người dân trong làng vẫn thấy bà ngồi trước hiên, nhìn ra con đường đất và chờ bóng dáng con trai trở về.


