Thân nhân liệt sĩ, người có công

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI (1)

Có những lời yêu thương mãi nằm lại trong màu áo lính và ký ức của một thời hoa lửa.

Ninh Bình10/05/2026Trần Thị Tới (Trường mầm non Hải Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI (1)

Mai ngồi bên cửa lớp học nhỏ nơi sơ tán, cẩn thận viết từng dòng thư gửi cho anh trai ngoài mặt trận. Cô kể chuyện lũ trẻ hôm nay biết hát, biết đọc thơ và hỏi bao giờ anh trở về. Lá thư còn chưa kịp gấp lại thì còi báo động vang lên giữa chiều hè đỏ lửa. Mọi người hối hả chạy xuống hầm trú ẩn. Sau trận bom hôm ấy, Mai mới biết đơn vị của anh vừa đi qua một trận đánh lớn. Những ngày sau, cô vẫn giữ lá thư ấy trong chiếc hộp gỗ nhỏ nơi đầu giường. Nhiều năm trôi qua, bức thư đã úa màu nhưng nét chữ vẫn còn nguyên như nỗi nhớ chưa từng phai. Người anh năm ấy mãi không trở về, nhưng tình yêu thương của anh vẫn ở lại trong từng trang giáo án của Mai. Mỗi lần kể chuyện hòa bình cho học sinh nghe, cô lại thấy như anh vẫn đang mỉm cười đâu đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn