Lá thư chưa kịp gửi (1)
Trước giờ ra trận, anh tranh thủ vài phút hiếm hoi ngồi trong hầm trú ẩn để viết thư về quê. Ánh đèn dầu leo lét soi từng nét chữ nghiêng nghiêng trên tờ giấy mỏng. Anh kể về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn và nhắn nhủ người ở quê hãy yên tâm, bởi anh luôn tin ngày chiến thắng sẽ đến.
Trước giờ ra trận, anh tranh thủ vài phút hiếm hoi ngồi trong hầm trú ẩn để viết thư về quê. Ánh đèn dầu leo lét soi từng nét chữ nghiêng nghiêng trên tờ giấy mỏng. Anh kể về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn và nhắn nhủ người ở quê hãy yên tâm, bởi anh luôn tin ngày chiến thắng sẽ đến.
Anh gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất. Nhưng trận đánh hôm ấy quá ác liệt. Anh đã hy sinh khi chưa kịp gửi bức thư về nhà. Nhiều năm sau hòa bình, đồng đội tìm lại được lá thư đã ố màu thời gian và trao tận tay người thân của anh. Những dòng chữ nhòe đi vì mưa và máu, nhưng niềm tin, tình yêu và lý tưởng trong đó vẫn vẹn nguyên, trở thành lời nhắn nhủ thiêng liêng từ thời hoa lửa gửi đến hôm nay.



