LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Trong ba lô người lính trẻ Lê Thành luôn có một lá thư gấp cẩn thận. Đó là lá thư anh viết cho mẹ vào một đêm trăng non, khi đơn vị tạm dừng chân bên con suối cạn. Anh kể về đồng đội, về những bữa cơm vội, và hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về dựng lại mái nhà tranh. Lá thư viết xong nhưng chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Trận đánh diễn ra khốc liệt. Thành bị thương nặng khi đang bảo vệ đồng đội rút lui. Trong giây phút cuối, anh nhờ người bạn thân giữ giúp lá thư. “Nếu tôi không về… nhờ cậu gửi hộ mẹ tôi”, Thành nói, giọng bình thản lạ thường.
Hòa bình lập lại, người bạn trở về quê Thành, tìm đến ngôi nhà cũ. Mẹ anh tóc đã bạc, tay run run khi mở lá thư còn thơm mùi giấy cũ. Bà đọc chậm rãi, nước mắt rơi trên từng dòng chữ. Lá thư chưa kịp gửi năm nào cuối cùng cũng đến được với mẹ, mang theo cả một đời con trai gửi lại cho Tổ quốc.



