Lá thư chưa kịp gửi
Trước giờ hành quân, anh ngồi bên gốc cây viết vội lá thư cho mẹ. Chữ run run vì ánh đèn dầu yếu ớt, nhưng từng dòng đều chan chứa yêu thương: “Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về.”
Lá thư chưa kịp gửi thì trận đánh nổ ra. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đồng đội giữ lại lá thư, cất trong ba lô suốt những năm chiến đấu.
Ngày hòa bình, người đồng đội ấy tìm về quê anh, trao tận tay người mẹ. Bà đọc thư, nước mắt rơi trên từng con chữ đã nhòe. Lá thư ngắn ngủi trở thành lời từ biệt muộn màng, nhưng cũng là minh chứng cho tình mẫu tử không bao giờ mất.



