LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Ông Lê Văn M. kể rằng, trong ba lô của ông suốt nhiều tháng trời luôn có một lá thư viết dở gửi về cho mẹ ở Phú Khê. Thư chưa kịp gửi vì đơn vị liên tục cơ động, đánh rồi rút, rút rồi lại đánh.
Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương ở chân, phải nằm lại trạm quân y dã chiến. Đêm ấy, nghe tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu, ông nắm chặt lá thư trong tay, nghĩ nếu mình không qua khỏi thì có lẽ lá thư ấy sẽ chẳng bao giờ về được với mẹ.
May mắn thay, ông sống sót. Khi vết thương lành, việc đầu tiên ông làm là viết tiếp lá thư, kể cho mẹ nghe rằng con trai vẫn kiên cường, vẫn nhớ quê, nhớ Phú Khê da diết giữa chiến trường khói lửa.LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI



