Lá thư chưa kịp gửi
Trong những năm chiến tranh, viết thư về nhà là một việc mà chúng tôi luôn mong chờ. Mỗi khi có dịp, tôi lại tranh thủ ngồi dưới ánh đèn nhỏ, lấy giấy bút ra viết vài dòng gửi về quê.

Trong những năm chiến tranh, viết thư về nhà là một việc mà chúng tôi luôn mong chờ. Mỗi khi có dịp, tôi lại tranh thủ ngồi dưới ánh đèn nhỏ, lấy giấy bút ra viết vài dòng gửi về quê.
Tôi vẫn nhớ một lá thư đặc biệt.
Đó là lá thư tôi viết cho mẹ vào một buổi tối sau một chặng hành quân dài.
Hôm ấy, đơn vị tạm dừng nghỉ giữa rừng. Mọi người nhanh chóng ổn định vị trí. Tôi lấy trong ba lô một tờ giấy đã được gấp cẩn thận và bắt đầu viết.
“Mẹ kính yêu…”
Tôi dừng bút một lúc.
Không biết phải viết gì trước.
Tôi muốn kể với mẹ rằng tôi vẫn khỏe. Muốn kể rằng anh em trong đơn vị rất đoàn kết. Muốn mẹ biết tôi vẫn nhớ căn nhà nhỏ, nhớ con đường làng và nhớ bữa cơm mẹ nấu.
Nhưng tôi cũng biết mẹ sẽ lo nếu tôi kể về những khó khăn nơi chiến trường.
Vì thế, tôi chỉ viết những điều khiến mẹ yên lòng.
Tôi viết rằng:
“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Anh em trong đơn vị thương yêu nhau. Khi có điều kiện, con sẽ về thăm mẹ.”
Viết xong, tôi đọc lại nhiều lần.
Tôi gấp lá thư thật ngay ngắn rồi bỏ vào túi áo.
Sáng hôm sau, tôi định gửi thư theo người liên lạc về phía hậu phương.
Nhưng nhiệm vụ bất ngờ thay đổi.
Đơn vị phải khẩn trương cơ động đến một địa điểm khác.
Tôi cất lá thư vào ba lô và tự nhủ:
“Đến nơi ổn định, mình sẽ gửi.”
Nhưng rồi những ngày hành quân nối tiếp nhau.
Hôm nay sang ngày mai.
Ngày mai lại sang ngày kia.
Tôi vẫn chưa có dịp gửi lá thư.
Một buổi tối, khi đơn vị dừng chân, tôi lấy thư ra đọc lại.
Chỉ vài dòng chữ đơn giản, nhưng tôi thấy nhớ nhà vô cùng.
Tôi nhớ mẹ.
Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi sáng.
Nhớ bát cơm nóng.
Nhớ cả những lời mẹ thường dặn trước ngày tôi lên đường.
Tôi gấp lá thư lại và cất vào túi.
“Ngày mai sẽ gửi.”
Tôi cứ nghĩ như vậy.
Nhưng ngày mai lại có nhiệm vụ khác.
Rồi một ngày nọ, chúng tôi có dịp gặp một cán bộ phụ trách chuyển thư.
Tôi vội lấy lá thư ra.
Tôi đưa nó cho anh và nói:
— Nhờ anh gửi giúp tôi về quê.
Anh nhận lấy, gật đầu:
— Được.
Tôi thở phào.
Cuối cùng lá thư cũng có thể về đến nhà.
Sau đó, tôi tiếp tục nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua.
Mãi sau này, tôi mới biết lá thư đã đến tay mẹ.
Mẹ giữ nó rất lâu.
Khi tôi trở về, mẹ lấy lá thư ra cho tôi xem.
Tờ giấy đã cũ, những nếp gấp hằn rõ.
Mẹ nói:
— Mẹ đọc đi đọc lại mãi.
Tôi cười:
— Con viết có mấy dòng thôi mà.
Mẹ lắc đầu:
— Với mẹ, mấy dòng ấy quý lắm.
Tôi cầm lá thư trên tay mà thấy lòng mình lặng đi.
Tôi chợt hiểu rằng trong chiến tranh, một lá thư không chỉ là vài dòng chữ.
Nó là tiếng nói của người đang ở xa gửi về cho người đang chờ đợi.
Là cách người lính nói với mẹ rằng mình vẫn nhớ nhà.
Là cách người ở hậu phương gửi niềm tin đến người nơi tiền tuyến.
Và có những lá thư, dù chỉ viết vội trong một đêm, lại được người thân giữ gìn suốt cả cuộc đời.
Nhiều năm sau, mẹ không còn nữa.
Tôi vẫn giữ lại bản sao của lá thư ấy.
Mỗi lần đọc lại, tôi lại nhớ đến những ngày tháng tuổi trẻ và nhớ những người đồng đội đã cùng tôi đi qua những năm tháng khó khăn.
Tôi cũng hiểu hơn giá trị của những điều tưởng như rất bình thường: một mái nhà, một người mẹ, một lá thư và một lời hỏi thăm.


