Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi (2)

Câu chuyện kể về một người lính trẻ luôn mang theo bên mình những lá thư viết cho mẹ nhưng chưa kịp gửi. Trong một trận chiến ác liệt, anh đã hy sinh khi lá thư vẫn còn nằm trong túi áo. Sau chiến tranh, người đồng đội đã tìm đến quê hương anh để trao lại lá thư ấy cho mẹ, giúp người mẹ hiểu được tình cảm sâu nặng của con trai dành cho mình.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến Đường Trường Sơn, cuộc sống của những người lính vô cùng gian khổ.

Ông Đỗ Văn Nam là chiến sĩ thông tin, thường xuyên chuyển điện báo và thư từ giữa các đơn vị.

Trong đơn vị của ông có một người đồng đội tên là Trần Văn Phúc – một chàng trai trẻ hiền lành và rất yêu thương gia đình.

Anh Phúc thường tranh thủ những lúc rảnh hiếm hoi để viết thư về cho mẹ.

Có khi chỉ vài dòng ngắn ngủi:

"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con."

Nhưng không phải lúc nào thư cũng gửi được.

Nhiều lần, anh viết xong nhưng chưa kịp chuyển thư thì đơn vị lại phải hành quân gấp.

Một buổi tối, sau một ngày hành quân vất vả, anh Phúc ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ, cẩn thận viết thêm một lá thư nữa.

Ông Nam khi ấy ngồi cạnh, thấy anh viết rất lâu.

Viết xong, anh gấp lá thư lại, đặt vào túi áo ngực, rồi mỉm cười nói:

"Mai có dịp, nhờ cậu gửi giúp tớ về cho mẹ nhé."

Nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh tham gia một trận chiến lớn.

Bom đạn nổ dữ dội.

Khói lửa bao trùm khắp khu rừng.

Trong trận chiến ấy, anh Phúc đã chiến đấu rất dũng cảm.

Nhưng rồi…

Anh đã hy sinh.

Sau trận chiến, khi thu dọn đồ đạc của đồng đội, ông Nam phát hiện trong túi áo của anh Phúc có một lá thư chưa kịp gửi.

Lá thư đã hơi nhàu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Ông Nam mở ra đọc.

Trong thư, anh Phúc viết:

"Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm. Khi nào hết giặc, con sẽ về phụ mẹ trồng thêm luống rau sau nhà. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức…"

Những dòng chữ giản dị ấy khiến ông Nam không cầm được nước mắt.

Chiến tranh kết thúc.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, ông Nam vẫn giữ lá thư ấy như một kỷ vật thiêng liêng.

Ông quyết định đi tìm quê hương của người đồng đội đã hy sinh.

Sau nhiều ngày hỏi thăm, ông cũng tìm được ngôi nhà nhỏ nơi mẹ của anh Phúc đang sống.

Người mẹ già khi nhận lại lá thư của con trai đã run run mở ra đọc.

Nước mắt bà rơi xuống từng dòng chữ.

Bà nghẹn ngào nói:

"Con tôi không kịp về… nhưng lá thư này như đưa nó trở lại bên tôi…"

Khoảnh khắc ấy khiến ông Nam cảm thấy lời hứa năm xưa với đồng đội đã được thực hiện

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn