Lá thư chưa kịp gửi (2)
Trong những năm công tác tại chiến trường biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Tất Hà từng nhiều lần đối mặt với hiểm nguy giữa rừng sâu. Nhưng điều ám ảnh bác nhiều năm lại là lá thư gửi mẹ chưa kịp hoàn thành của một người đồng đội trẻ. Câu chuyện ấy trở thành ký ức day dứt nhất trong suốt quãng đời quân ngũ của bác.
Bác Hà kể rằng hồi ấy trong tiểu đội có một chiến sĩ quê Nghệ An tên Thành, nhỏ tuổi nhất đơn vị. Thành hiền lành, hay cười và đặc biệt rất thích viết thư về cho mẹ.
“Cứ tối đến là nó lại ngồi kê ba lô làm bàn rồi hí hoáy viết.” — bác kể rồi cười nhẹ.
Một buổi chiều năm 1982, đơn vị đang hành quân gần khu vực rừng thuộc tỉnh Battambang thì bất ngờ gặp địch phục kích. Tiếng súng vang lên dữ dội giữa rừng cây.
Sau trận chiến, đơn vị kiểm quân mới biết Thành đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ chuyển máy thông tin.
Bác lặng đi một lúc rồi nói:
“Hôm dọn đồ cho nó, bác thấy lá thư còn dang dở. Nó viết tới đoạn: ‘Mẹ ơi, con nhớ nhà nhiều lắm…’ rồi chưa kịp viết tiếp.”
Cả tiểu đội hôm đó không ai nói với nhau câu nào. Người chiến sĩ trẻ mới hôm trước còn cười đùa, hôm sau đã nằm lại giữa rừng sâu.
Bác bảo thời chiến tranh, mất mát là điều ai cũng phải đối diện. Nhưng mỗi lần nhớ đến lá thư chưa kịp gửi ấy, lòng bác vẫn đau như mới hôm qua.
Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, bác vẫn giữ thói quen cẩn thận gấp từng lá thư, từng tấm ảnh cũ của đồng đội. Với bác, đó là những kỷ vật quý hơn bất cứ điều gì.
“Chiến tranh qua rồi nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ mất.” — bác nói khẽ.



