Lá thư chưa kịp gửi (2)
Câu chuyện kể về một lá thư được viết giữa chiến trường nhưng không kịp gửi về cho mẹ. Nhiều năm sau ngày hòa bình, lá thư ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng nhắc nhở về tình cảm gia đình và nghị lực của người lính trong những năm tháng kháng chiến.
Năm 1971, ông Phạm Văn Hòa đang công tác tại chiến trường miền Nam. Những ngày ấy, điều mà người lính mong chờ nhất là nhận được thư từ gia đình. Mỗi lá thư đều là nguồn động viên giúp họ vượt qua gian khổ và hiểm nguy.
Một buổi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ trong căn hầm dã chiến để viết thư cho mẹ. Ông kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn vững vàng chiến đấu và mong mẹ đừng quá lo lắng. Ông còn hứa khi đất nước hòa bình sẽ trở về chăm sóc mẹ và giúp đỡ gia đình.
Thế nhưng khi lá thư vừa viết xong thì đơn vị nhận lệnh hành quân khẩn cấp. Ông gấp lá thư lại cẩn thận rồi cất vào túi áo với ý định khi có điều kiện sẽ gửi về quê. Sau đó, đơn vị liên tục di chuyển qua nhiều địa bàn khác nhau nên ông không có cơ hội gửi thư.
Nhiều tháng sau, trong một lần sắp xếp lại tư trang, ông bất ngờ tìm thấy lá thư vẫn còn nguyên vẹn. Tờ giấy đã ngả màu vì mưa nắng chiến trường nhưng từng dòng chữ vẫn còn rõ nét. Đọc lại những lời mình viết cho mẹ, ông càng quyết tâm vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Việc đầu tiên ông làm là đưa lá thư năm ấy cho mẹ đọc. Người mẹ già cầm lá thư run run, nước mắt lăn dài trên má. Bà xúc động vì biết rằng trong những năm tháng bom đạn khốc liệt nhất, con trai mình vẫn luôn hướng về gia đình.
Đến nay, lá thư ấy vẫn được ông Hòa gìn giữ như một báu vật. Mỗi lần nhìn lại, ông nhớ về những người đồng đội đã hy sinh và càng trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.



