Lá Thư Chưa Kịp Gửi (2)
Chiến sĩ Trần Minh Hải luôn mang theo trong ba lô một lá thư đã viết xong nhưng chưa kịp gửi.
Lá thư ấy gửi cho mẹ.
Trong thư, anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, về những người đồng đội thân thiết và lời hứa sẽ trở về sau ngày hòa bình.
Mỗi lần có đơn vị chuyển thư ra Bắc, Hải lại lấy lá thư ra đọc rồi cất vào.
Anh muốn viết thêm vài dòng.
Muốn kể cho mẹ nhiều điều hơn.
Nhưng rồi nhiệm vụ nối tiếp nhiệm vụ.
Lá thư vẫn nằm trong túi áo.
Mùa xuân năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, Hải bị thương nặng.
Đồng đội đưa anh về trạm quân y.
Trong lúc mê man, anh vẫn nắm chặt chiếc túi áo nơi cất lá thư.
Không lâu sau, anh hy sinh.
Khi sắp xếp lại tư trang, đồng đội tìm thấy lá thư ấy.
Người chỉ huy quyết định gửi nó về cho gia đình.
Nhiều tuần sau, người mẹ già nhận được thư.
Bà đọc từng dòng chữ mà nước mắt lăn dài.
Dù người con không còn trở về nữa, nhưng lá thư cuối cùng đã hoàn thành lời hứa.
Nó mang theo tình yêu thương, nỗi nhớ và lòng hiếu thảo của một người lính trẻ.



