LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI (2)
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Tháng 7 năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ lửa. Những người lính trẻ từ khắp mọi miền đất nước hành quân vào mặt trận với niềm tin mãnh liệt rằng ngày chiến thắng rồi sẽ đến.
Trong số họ có chàng sinh viên trẻ Nguyễn Văn Thạc. Trước khi lên đường nhập ngũ, Thạc là sinh viên năm thứ nhất của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh yêu văn học, thích ghi nhật ký và mang trong mình biết bao ước mơ của tuổi trẻ.
Trên đường hành quân vào Nam, mỗi tối bên ánh đèn dầu leo lét, Thạc thường lấy cuốn sổ nhỏ ra viết. Anh ghi lại những câu chuyện về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn, về nỗi nhớ gia đình và cả những dự định còn dang dở sau chiến tranh.
Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ. Nhận được giấy bút từ hậu phương gửi ra, Thạc ngồi dưới gốc cây viết thư cho mẹ.
Anh kể rằng mình vẫn khỏe, đồng đội rất thương yêu nhau. Anh dặn mẹ đừng lo lắng quá nhiều và hứa ngày chiến thắng sẽ trở về tiếp tục việc học. Cuối bức thư, anh viết những dòng đầy lạc quan về tương lai đất nước khi hòa bình lập lại.
Nhưng rồi cuộc hành quân lại tiếp tục. Lá thư chưa kịp gửi đi thì đơn vị bước vào những trận chiến ác liệt.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến ở Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi.
Nhiều năm sau, gia đình mới nhận lại những cuốn nhật ký của anh. Những trang viết ấy được xuất bản thành cuốn sách nổi tiếng Mãi mãi tuổi 20, khiến hàng triệu người Việt Nam xúc động.
Người ta tìm thấy trong những dòng chữ ấy không phải hình ảnh một người anh hùng với những chiến công phi thường, mà là một chàng trai rất đỗi bình dị: biết yêu thương, biết mơ ước, biết nhớ nhà và luôn khát khao được sống.
Chính sự bình dị ấy lại làm nên sự vĩ đại.
Bởi Nguyễn Văn Thạc cũng như hàng vạn thanh niên thời chiến đã gác lại tuổi trẻ, giảng đường, gia đình và những dự định riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Thông điệp
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những lá thư chưa kịp gửi, những cuốn nhật ký còn dang dở và những tuổi hai mươi mãi mãi dừng lại nơi chiến trường vẫn nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình. Hôm nay, sống trong một đất nước độc lập, mỗi người trẻ cần biết trân trọng hiện tại, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và cống hiến cho cộng đồng bằng chính sức trẻ của mình.
Top of Form
Bottom of Form



