Lá thư chưa kịp gửi
1. Lá thư chưa kịp gửi Anh nhập ngũ mùa mưa năm ấy. Ngày đi, mẹ gói cho anh mấy nắm cơm muối vừng, cha chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai con trai rồi quay đi thật nhanh. Trong ba lô, anh mang theo lá thư chưa kịp gửi cho người con gái làng bên. Anh định viết tiếp, nhưng chiến trường quá khốc liệt. Giữa tiếng bom dội, anh chỉ kịp ghi thêm một dòng: “Nếu anh không về, em hãy sống thật hạnh phúc.” Ngày hòa bình, người con gái ấy đứng trước bia mộ vô danh, tay run run cầm lá thư đã ố màu thời gian. Có những lời yêu chưa kịp nói, nhưng Tổ quốc đã kịp ghi tên anh vào lịch sử.


