Người có công giúp đỡ cách mạng

Lá thư chưa kịp gửi

Một người lính trẻ trong những ngày hành quân gian khổ đã viết lá thư gửi về gia đình, nhưng chưa kịp gửi thì trận đánh bất ngờ xảy ra, để lại nhiều cảm xúc dang dở.

Bắc Ninh06/04/2026Nguyễn Thị Lan (THCS Phú Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm tôi tròn 20 tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu ở chiến trường, mọi thứ đều xa lạ: rừng sâu, sốt rét, tiếng bom đạn không lúc nào dứt.

Trong một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh, tôi lấy giấy bút ra viết thư cho mẹ. Tôi kể về đồng đội, về những bữa cơm vội vàng, và cả nỗi nhớ nhà da diết. Tôi viết: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe, mẹ đừng lo cho con nhiều quá…”

Nhưng lá thư chưa kịp gấp lại thì còi báo động vang lên. Đơn vị tôi lập tức vào vị trí chiến đấu. Trận đánh diễn ra bất ngờ và dữ dội. Khói lửa mù mịt, tiếng súng nổ liên hồi.

Sau trận chiến, tôi may mắn còn sống, nhưng nhiều đồng đội đã không trở về. Khi trở lại chỗ nghỉ tạm, tôi thấy tờ giấy viết dở bị bùn đất làm nhòe mất một phần. Tôi ngồi lặng rất lâu, rồi cẩn thận gấp lại, giữ trong túi áo như một kỷ vật.

Mãi đến nhiều tháng sau, khi có dịp ra hậu phương, tôi mới viết lại lá thư khác gửi về nhà. Nhưng tôi không bao giờ quên lá thư chưa kịp gửi hôm ấy nó nhắc tôi về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, và về những điều giản dị mà thiêng liêng nhất trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn