Lá thư chưa kịp gửi
Năm đó, chiến trường miền Trung nắng cháy. Hùng – một anh lính trẻ – luôn mang theo bên mình cuốn sổ nhỏ. Mỗi tối, sau những trận bom, cậu lại ngồi dưới hầm, viết thư cho mẹ. “Con vẫn khỏe. Ở đây đồng đội thương nhau như ruột thịt…” Nhưng không lá thư nào được gửi đi. Đơn vị liên tục di chuyển, đường thư bị cắt đứt. Cuốn sổ dày lên theo từng ngày. Một chiều, trận pháo bất ngờ ập đến. Khi đồng đội tìm thấy Hùng, cuốn sổ vẫn nằm trong túi áo ngực. Trang cuối còn dang dở: “Ngày mai, con sẽ…” Cuốn sổ ấy sau này được gửi về cho mẹ cậu. Bà không khóc. Bà chỉ lặng lẽ vuốt từng trang giấy, như đang chạm vào những ngày con mình còn sống.


