Lá Thư Chưa Kịp Gửi (3)
Một kỷ niệm xúc động về tình đồng đội giữa những ngày chiến tranh ác liệt, khi một người lính nhờ bạn mình gửi giúp lá thư cuối cùng cho mẹ trước khi ra trận.
Năm 1971, khi tôi mới 21 tuổi, đơn vị chúng tôi đóng quân gần một cánh rừng ở chiến trường miền Trung. Những ngày ấy bom đạn rất ác liệt, chúng tôi vừa hành quân vừa đào hầm trú ẩn.
Trong tiểu đội của tôi có một người bạn thân tên Hùng. Hùng quê ở Nghệ An, ít nói nhưng rất tốt bụng. Tối hôm trước khi đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm quan trọng, Hùng ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ, cặm cụi viết một lá thư.
Tôi hỏi:
“Cậu viết cho ai vậy?”
Hùng cười nhẹ rồi nói:
“Cho mẹ. Lâu rồi tớ chưa gửi thư về nhà. Lần này nếu tớ có mệnh hệ gì, cậu giúp tớ gửi nhé.”
Tôi vỗ vai Hùng:
“Đừng nói gở. Xong trận này tụi mình còn về phép cơ mà.”
Hùng không nói gì, chỉ gấp lá thư lại cẩn thận rồi đưa cho tôi giữ.
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra rất dữ dội. Bom đạn dội xuống liên tục, khói lửa mù mịt. Trong lúc xung phong, Hùng đã trúng mảnh pháo và ngã xuống. Chúng tôi cố gắng đưa cậu ra khỏi trận địa nhưng Hùng không qua khỏi.
Sau trận chiến, tôi mở balô ra và thấy lá thư Hùng nhờ giữ vẫn còn nguyên. Trong thư cậu viết cho mẹ rằng:
“Mẹ đừng lo cho con. Ở đơn vị con có rất nhiều anh em tốt. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”
Đọc đến đó, tôi không kìm được nước mắt.
Sau ngày hòa bình, việc đầu tiên tôi làm là tìm về quê Hùng để trao tận tay mẹ cậu lá thư ấy. Bà cụ cầm lá thư run run, nước mắt lăn dài trên gương mặt.
Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy hình ảnh Hùng ngồi dưới ánh đèn dầu viết lá thư cho mẹ. Đó là ký ức mà suốt đời tôi không bao giờ quên.



