Bài viết

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Ninh Bình16/04/2026Cao Văn Tiến Trang (Xóm 8 Đông Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi gặp mặt cựu chiến binh tại xã Khánh Thiện, bác Phạm Văn Minh lặng lẽ lấy từ ngăn tủ cũ ra một lá thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Bác nâng niu từng nếp gấp, giọng chậm rãi kể:

“Đây là lá thư bác viết cho gia đình trước một trận đánh lớn, nhưng rồi mãi đến ngày trở về mới có dịp mang theo.”

Năm 1974, bác Minh khi ấy mới 21 tuổi, là một chiến sĩ trẻ trên chiến trường miền Nam. Những ngày hành quân liên tiếp qua rừng sâu, đồi dốc, bữa cơm chỉ là nắm cơm vắt với ít muối vừng, nhưng ai cũng giữ vững tinh thần.

Đêm trước trận đánh, trong ánh đèn pin le lói, bác tranh thủ viết vài dòng gửi về quê nhà Khánh Thiện:

“Mẹ và các em ở nhà đừng lo cho con. Con vẫn khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ trở về.”

Bác gấp lá thư cẩn thận, định sáng hôm sau nhờ đơn vị hậu cần chuyển về. Nhưng rạng sáng, tiếng còi báo động vang lên, cả đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu.

Trận chiến diễn ra rất căng thẳng. Tiếng súng, tiếng pháo vang dội cả một vùng. Trong khoảnh khắc nguy cấp, người đồng đội sát cánh bên bác đã lấy thân mình che cho đồng đội phía sau.

Mỗi lần kể đến đây, giọng bác Minh lại chùng xuống:

“Đồng chí ấy còn rất trẻ, quê cũng như bác, cũng chỉ mong ngày hòa bình để trở về với gia đình.”

Sau ngày chiến thắng, bác Minh trở về quê hương, mang theo lá thư năm ấy vẫn còn nguyên trong túi áo lính. Bác không gửi nữa, mà giữ nó như một kỷ vật của tuổi trẻ và của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác thường kể câu chuyện này cho con cháu và đoàn viên thanh niên trong xã nghe, như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

“Có những người đã dành cả tuổi xuân cho đất nước, để thế hệ sau được sống trong yên bình,” bác nói, ánh mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn