Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi

Một câu chuyện về tình cảm gia đình trong chiến tranh, nơi những lời chưa kịp nói trở thành ký ức suốt đời.

Ninh Bình17/04/2026Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Nam Định (Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Lan, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm 1972. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải.

Một buổi chiều, tôi nhận được lá thư từ em trai gửi ra. Em viết rằng mẹ đang ốm nặng và mong tôi về. Tôi đọc thư mà nước mắt cứ rơi, nhưng nhiệm vụ không cho phép rời đơn vị.

Tôi viết thư trả lời ngay trong đêm, dặn em chăm sóc mẹ và hứa sẽ về khi có thể. Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp.

Vài tuần sau, tôi nhận tin mẹ mất.

Tôi giữ lá thư chưa gửi suốt nhiều năm. Đến giờ, nó vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ nhỏ — như một phần ký ức không bao giờ lành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn