Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Anh Tuấn viết lá thư thứ ba trong đêm hành quân. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đom đóm lập lòe ngoài bìa rừng. Anh viết cho mẹ, kể rằng đơn vị vẫn khỏe, rằng anh nhớ bữa cơm có canh rau muống, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi sáng.
Nhưng lá thư ấy không bao giờ được gửi đi. Sáng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp. Anh cất vội bức thư vào túi áo.
Nhiều năm sau, người ta tìm thấy lá thư ấy còn nguyên vẹn. Dòng chữ vẫn rõ, chỉ có một điều dang dở: “Mẹ ơi, con hứa…”



