Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Lá thư chưa kịp gửi

Ninh Bình22/04/2026Đỗ Văn Lâm (Chi đoàn thôn 6 Phương Đông, xã Gia Trấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa kịp gửi

Năm 1968, tại một vùng quê nhỏ ven sông, có chàng thanh niên tên Lương Văn Thi – mới tròn 18 tuổi. Cũng như bao người trẻ thời ấy, ông Thi xung phong nhập ngũ, mang theo lời hứa giản dị với mẹ:

“Con đi rồi, khi đất nước yên bình, con sẽ về trồng lại vườn cau cho mẹ.”

Trước ngày lên đường, ông Thi gặp bà Lan – cô bạn học cùng lớp, cũng là người anh thầm thương. Họ không nói nhiều, chỉ trao nhau một ánh nhìn thật lâu. Bà Lan dúi vào tay ông Thi một cuốn sổ nhỏ:

“Anh viết vào đây nhé… để em biết anh vẫn ổn.”

Những tháng ngày sau đó là mưa bom, bão đạn. Giữa chiến trường khốc liệt, ông Thi vẫn giữ cuốn sổ bên mình. Những trang giấy thấm mồ hôi, bụi đất và cả những dòng chữ nguệch ngoạc:

“Hôm nay đơn vị hành quân qua rừng… nhớ nhà lắm…”

“Lan ơi, nếu em đọc được, nghĩa là anh đã trở về…”

Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng giữ trọn lời hứa.

Trong một trận chiến ác liệt, ông Thi đã ngã xuống khi đang cố cứu đồng đội. Cuốn sổ nhỏ được đồng đội giữ lại, mang về trao tận tay bà Lan sau ngày hòa bình.

bà Lan mở cuốn sổ, nước mắt rơi trên những trang giấy đã ố vàng. Trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Nếu không về được, mong em sống thật tốt… thay anh nhìn thấy hòa bình.”

Nhiều năm sau, trên mảnh vườn xưa, bà Lan vẫn trồng lại hàng cau như lời ông Thi từng nói. Những tàu cau xanh vươn lên trong nắng – như tuổi trẻ năm nào, đã cháy hết mình trong “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn