LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Ở đơn vị tôi có anh Tư – một người lính ít nói, nhưng rất tình cảm. Mỗi khi rảnh, anh lại lấy giấy ra viết thư về cho vợ con ở quê.
Một lần, trước giờ xuất kích, anh đưa tôi một lá thư và nói:
“Nếu tôi không về, nhờ cậu gửi giúp.”
Tôi cười, bảo anh đừng nói gở. Anh chỉ lặng im.
Trận đánh hôm ấy rất ác liệt. Chúng tôi giành được mục tiêu, nhưng tổn thất cũng nhiều. Khi điểm quân, không thấy anh Tư nữa.
Sau đó, tôi mở ba lô anh. Lá thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gửi.
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi tìm về quê anh. Trao lại lá thư ấy cho người vợ đã chờ đợi suốt bao năm.
Chị cầm thư, không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn ra cánh đồng xa. Có lẽ, những giọt nước mắt đã cạn từ lâu.



