Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Năm 1972, giữa những ngày chiến trường miền Trung ác liệt, người lính trẻ tên Hùng nhận được tin vợ anh vừa sinh con đầu lòng. Niềm vui chưa kịp trọn thì đơn vị lại nhận lệnh hành quân gấp. Trước giờ lên đường, Hùng tranh thủ viết một bức thư gửi về quê. Trong lá thư, anh kể về những ngày hành quân, về đồng đội, về niềm mong mỏi được một lần bế con. Những dòng chữ run run, có chỗ nhòe đi vì mồ hôi và cả nước mắt. Anh hẹn vợ: “Ngày chiến thắng, anh sẽ về, trồng trước sân nhà một hàng cau, để con mình lớn lên dưới bóng quê hương yên bình.” Nhưng bức thư ấy chưa kịp gửi. Trận đánh hôm sau diễn ra khốc liệt. Hùng đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Lá thư được người đồng đội giữ lại, sau này trao tận tay gia đình anh. Nhiều năm trôi qua, đứa con ngày nào đã trưởng thành. Mỗi lần đọc lại bức thư, anh như thấy cha mình vẫn đâu đây – giản dị, chân thành mà kiên cường. Lá thư chưa gửi trở thành ký ức thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.



