Lá Thư Chưa Kịp Gửi
Mùa hè năm 1972, làng nhỏ ven sông Hồng chìm trong tiếng còi báo động. Nam, chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi, nhận giấy báo nhập ngũ vào một buổi chiều đầy gió. Trước ngày lên đường, anh ghé qua nhà Lan – cô giáo trẻ của làng.
an ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sổ học sinh cũ. Cô mỉm cười khi thấy Nam bước vào.
“Anh đi thật sao?”
Nam gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ cương nghị.
“Tổ quốc cần thì phải đi thôi.”
Lan lặng lẽ đưa cho anh một chiếc khăn tay màu trắng có thêu dòng chữ nhỏ: “Ngày trở về”. Nam cầm lấy, giấu vào túi áo ngực.
Những tháng ngày ở chiến trường Quảng Trị khốc liệt hơn anh tưởng. Đạn bom cày nát núi rừng. Nhiều đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong ba lô, Nam luôn giữ lá thư viết dở gửi cho Lan.
“Anh vẫn sống, vẫn nhớ dòng sông quê và nhớ em…”
Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ được gửi đi.
Một trận pháo kích dữ dội xảy ra vào cuối mùa mưa. Nam lao ra cứu đồng đội bị thương giữa làn bom. Anh ngã xuống khi trời vừa hửng sáng.
Ngày hòa bình lập lại, Lan nhận được chiếc khăn tay cũ do người đồng đội của Nam mang về. Cô đứng bên bờ sông năm xưa, lặng nhìn dòng nước chảy.
Lá thư chưa kịp gửi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, nhưng tình yêu và lòng dũng cảm của Nam vẫn còn trong ký ức của những người ở lại.



