Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi

Lào Cai09/05/2026Tống Văn Thịnh (Đoàn Xã Bát Xát)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhận thư là một ngày hiếm hoi không có tiếng súng. Người liên lạc leo lên điểm cao từ sáng sớm, áo còn ướt sương, tay ôm một túi thư nhỏ như ôm một kho báu.

Ở chiến trường, thư là thứ khiến cả tiểu đội háo hức như trẻ con. Mỗi người đều giả vờ bình tĩnh, nhưng mắt thì dõi theo từng phong bì được gọi tên.

Hôm đó tôi nhận được thư của em gái. Còn Bình – cậu lính trẻ nhất – cũng nhận được một phong bì dày cộp. Cậu cầm thư mà cười đến đỏ cả tai.

“Chắc người yêu viết,” chúng tôi trêu.

Bình không chối, chỉ cười ngượng rồi nhét lá thư vào túi áo ngực, ngay sát tim. Cậu nói:
“Để tối đọc. Đọc ban ngày phí lắm.”

Chúng tôi cười ầm lên. Nhưng ai cũng hiểu. Những lá thư như thế phải dành cho lúc yên tĩnh nhất.

Chiều hôm đó, trời bỗng đổ mưa. Mưa lớn, kéo theo sương mù phủ kín cả sườn núi. Chúng tôi được lệnh chuẩn bị di chuyển sang vị trí khác trong đêm.

Mọi thứ diễn ra gấp gáp. Ba lô, súng đạn, lương khô… tất cả phải sẵn sàng trong vài giờ.

Trước khi xuất phát, Bình vỗ vào túi áo:
“Chút nữa nghỉ chân em đọc.”

Tôi gật đầu.
“Nhớ đọc to cho anh em nghe.”

Cậu cười, mắt sáng lên:
“Không đời nào.”

Đêm hành quân bắt đầu trong mưa lạnh và bùn lầy. Con đường rừng hẹp và trơn, chỉ cần trượt chân là có thể lăn xuống sườn núi.

Chúng tôi đi suốt nhiều giờ.

Khi gần tới vị trí mới, pháo bất ngờ dội xuống. Mọi người lập tức tản ra tìm chỗ trú. Đất đá tung lên mù mịt. Tiếng nổ làm tai ù đặc.

Sau trận pháo, chúng tôi kiểm tra quân số.

Thiếu một người.

Bình.

Chúng tôi tìm suốt gần một giờ mới thấy cậu nằm bên mép đường mòn, ba lô vẫn trên lưng, tay vẫn giữ chặt dây súng.

Trong túi áo ngực, lá thư vẫn còn nguyên, chưa mở.

Tôi lấy lá thư ra, lau bùn trên phong bì. Dòng chữ bên ngoài nắn nót:
“Gửi anh – nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Tôi không mở thư. Không ai trong chúng tôi mở.

Chúng tôi gấp lá thư lại, đặt vào túi áo của Bình, ngay vị trí cũ – sát tim.

Đêm đó, mưa vẫn rơi. Nhưng từ lúc ấy, tôi hiểu rằng có những câu chữ mãi mãi không bao giờ được đọc.

Và có những lá thư, dù chưa mở, cũng đã nói hết mọi điều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn