LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Một người lính trẻ luôn mang theo lá thư viết dở cho mẹ suốt những tháng ngày chiến đấu.
Nguyễn Văn Lâm nhập ngũ khi vừa học xong cấp ba. Trước ngày đi, mẹ anh chỉ dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay cũ và dặn:
“Ráng sống mà trở về.”
Ở chiến trường, Lâm làm nhiệm vụ kéo dây thông tin. Công việc cực kỳ nguy hiểm vì phải băng qua những nơi bom đạn dữ dội nhất.
Mỗi lần nghỉ ngơi, anh lại lấy giấy ra viết thư cho mẹ. Nhưng lá thư cứ viết mãi chưa xong vì chiến sự liên tục.
Một đêm, đường dây bị đứt giữa lúc đơn vị đang chiến đấu ác liệt. Lâm lập tức lao ra nối dây dưới làn pháo sáng và tiếng súng dồn dập.
Thông tin được khôi phục. Đơn vị giữ được trận địa.
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh nằm bên cuộn dây điện thoại còn nắm chặt trong tay. Trong túi áo là lá thư chưa kịp gửi, chỉ viết tới dòng:
“Mẹ ơi, ở đây con nhớ nhà nhiều lắm…”


