Cựu chiến binh

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Lào Cai15/05/2026La Anh Thế sưu tầm.3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI”

Mùa mưa năm 1972, tuyến đường Trường Sơn ngập trong mùi đất đỏ và khói bom. Đại đội vận tải của anh Lâm vừa hành quân suốt ba đêm để đưa đạn vào chiến trường Quảng Trị.

Trong tiểu đội có một cậu lính trẻ tên Hưng, mới mười chín tuổi, quê ở Nam Định. Hưng hay cười, lúc nghỉ chân thường lấy chiếc harmonica cũ ra thổi những khúc dân ca Bắc Bộ. Giữa tiếng bom rền, tiếng kèn ấy nghe như mùi rơm mới ngoài quê.

Một tối trú quân dưới tán rừng già, Hưng ngồi viết thư cho mẹ.

Cậu viết rất lâu.

Viết về ruộng lúa đầu làng.
Viết về con sông nơi tuổi thơ từng tắm mát.
Viết rằng chiến tranh rồi sẽ qua, nhất định cậu sẽ trở về dựng lại căn nhà mái ngói đã bị bom đánh sập.

Viết xong, Hưng gấp lá thư cẩn thận bỏ vào túi áo ngực.

Nhưng sáng hôm sau, đoàn xe trúng bom tọa độ.

Đất đá tung trời.

Khi đồng đội đào được Hưng lên khỏi hố bom, cậu vẫn ôm chặt khẩu súng trước ngực. Túi áo cháy sém, nhưng lá thư còn nguyên.

Anh Lâm giữ lá thư ấy suốt nhiều năm.

Sau ngày hòa bình, anh tìm về quê Hưng. Người mẹ già lúc ấy mắt đã mờ, nghe tên con thì bật khóc. Bà run run cầm lá thư chưa kịp gửi, áp lên ngực như ôm lại đứa con trai tuổi mười chín.

Anh Lâm kể rằng:

“Ngoài chiến trường, điều làm người ta mạnh mẽ không chỉ là lòng căm thù giặc… mà còn là nỗi nhớ nhà.”

Năm ấy, trước khi ra về, người mẹ lấy chiếc harmonica cũ trao cho anh.

Bà nói:

“Nó không về được… thì tiếng kèn của nó ở lại.”

Cho đến tận bây giờ, mỗi lần nghe ai thổi harmonica giữa đêm yên tĩnh, anh Lâm vẫn nhớ mùi đất đỏ Trường Sơn, nhớ đồng đội đã nằm lại tuổi đôi mươi giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn