Lá thư chưa kịp gửi (5)
Ông Nguyễn Văn Hòa từng làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và thư từ đến các đơn vị chiến đấu. Những trải nghiệm trong chiến tranh đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc về tình đồng đội, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Văn Hòa tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của ông là vận chuyển hàng hóa, thuốc men và thư từ đến các đơn vị đóng quân ở tuyến sau.
Trong một lần làm nhiệm vụ, ông nhận được lá thư của một chiến sĩ trẻ tên Minh gửi về cho mẹ. Minh dặn đi dặn lại rằng phải cố gắng chuyển tận tay vì đã nhiều tháng anh chưa có dịp liên lạc với gia đình. Thế nhưng, trên đường hành quân, đơn vị của Minh bất ngờ phải tham gia một trận chiến ác liệt. Sau trận đánh, Minh đã hy sinh.
Giữ chặt lá thư trong tay, ông Hòa lặng người. Ông quyết định sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ tìm đến quê Minh để trao tận tay người mẹ già bức thư cuối cùng của con trai bà. Vài tháng sau, khi có dịp trở về hậu phương, ông vượt qua quãng đường dài để đến ngôi nhà nhỏ nằm bên bờ sông.
Người mẹ run run nhận lấy lá thư. Trong thư, Minh kể về cuộc sống nơi chiến trường, hỏi thăm sức khỏe mẹ và hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già. Đọc đến những dòng cuối cùng, bà nghẹn ngào rơi nước mắt. Ông Hòa không đủ can đảm nói ngay sự thật, nhưng bà dường như đã hiểu tất cả.
Rời khỏi căn nhà ấy, ông Hòa mang theo nỗi buồn khó tả, nhưng cũng càng thấm thía hơn ý nghĩa của sự hy sinh. Đối với ông, những năm tháng chiến tranh không chỉ có bom đạn và mất mát, mà còn là những câu chuyện về tình yêu thương, lòng quả cảm và khát vọng hòa bình của biết bao con người bình dị.



