Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Lá thư chưa kịp gửi

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, ở một đơn vị pháo cao xạ ven sông Đáy, chiến sĩ trẻ tên Hùng thường tranh thủ giờ nghỉ để viết thư cho mẹ. Anh viết nhiều lắm nhưng ít khi gửi, bởi cứ viết xong lại cất vào túi áo ngực, chờ hôm nào có xe hậu cần đi qua mới nhờ chuyển giúp.

Trong tiểu đội, Hùng là người nhỏ tuổi nhất nhưng lại hay cười nhất. Đêm nào trực chiến, anh cũng kể chuyện quê nhà cho đồng đội nghe: chuyện mẹ trồng cà, chuyện em gái chăn trâu, chuyện phiên chợ cuối năm đông người đến mức “đi lạc còn vui hơn ở thành phố”.

Một tối cuối tháng Chạp, còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện dày đặc trên bầu trời. Đơn vị bước vào trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Khi trận địa vừa im tiếng súng, đồng đội chạy đi tìm Hùng thì thấy anh nằm cạnh khẩu pháo, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ nhỏ.

Trong cuốn sổ ấy là lá thư còn dang dở:

“Mẹ ạ, năm nay chắc con chưa về ăn Tết được. Nhưng mẹ đừng buồn nhé. Con với đồng đội ở đây vui lắm…”

Lá thư chưa kịp gửi đi, nhưng nhiều năm sau, người đồng đội cũ đã thay anh mang về tận tay mẹ. Bà cụ run run ôm lá thư vào ngực, khóc rất lâu rồi nói:

“Thằng Hùng nó vẫn về nhà đấy thôi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn