Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Đà Nẵng19/05/2026Trương Ngọc Linh Giang (Trường Đại học Kỹ thuật Y Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến sinh hoạt truyền thống tại địa phương, em được gặp bác Trần Văn Minh – một thương binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Trên cánh tay trái của bác vẫn còn những vết sẹo chiến tranh, nhưng điều khiến em xúc động nhất là câu chuyện về một lá thư chưa bao giờ được gửi đi. Bác Minh kể rằng năm hai mươi tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Xa gia đình, xa quê hương, những lá thư từ hậu phương chính là nguồn động viên lớn nhất đối với người lính nơi chiến trường. Một lần, trước khi tham gia trận đánh lớn, bác tranh thủ viết thư cho mẹ. Trong thư, bác kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn nhớ những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp ở quê nhà và hứa khi đất nước hòa bình sẽ trở về phụ giúp mẹ chăm sóc ruộng vườn. Thế nhưng, trận đánh hôm ấy diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của bác phải chiến đấu suốt nhiều giờ giữa bom đạn. Trong lúc cứu đồng đội bị thương, bác cũng bị trúng mảnh bom và ngất đi. Khi tỉnh lại ở bệnh xá, lá thư bác viết đã bị thấm nước mưa, nhòe gần hết chữ và không thể gửi nữa. Bác cười hiền rồi nói: “Ngày ấy nhiều người còn chưa kịp viết thư cho gia đình đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Vì vậy, bác thấy mình vẫn còn may mắn.” Sau chiến tranh, bác trở về quê hương với thương tật trên cơ thể nhưng luôn tích cực tham gia các hoạt động địa phương, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ nghe. Bác bảo rằng điều bác mong nhất là thanh niên hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của biết bao người đi trước. Câu chuyện của bác Minh khiến em hiểu rằng chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn là những mất mát âm thầm, những ước mơ dang dở và cả những lá thư chưa kịp gửi. Em càng thêm biết ơn những thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước có được hòa bình như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư chưa kịp gửi | Câu chuyện thời hoa lửa