Cựu chiến binh

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Lào Cai19/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Hành trang mang theo chỉ là bộ quần áo mẹ vá đi vá lại và một lời dặn: “Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ mình”. Ngày ấy, ai cũng nghĩ đơn giản, Tổ quốc gọi thì thanh niên lên đường.

Vào chiến trường Tây Nguyên, thứ tôi nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là những đêm hành quân xuyên rừng. Đêm tối đặc quánh, chỉ nghe tiếng dép cao su lạo xạo và hơi thở đồng đội bên cạnh.

Người bạn thân nhất của tôi là Phạm Quốc Long, quê Thái Bình. Long thích viết thư. Hễ rảnh là nó ngồi dưới ánh đèn dầu, viết cho mẹ, cho em gái, cho người yêu.

Nó hay bảo tôi:
– Dũng này, sống chết chưa biết, nhưng phải để người nhà biết mình vẫn đang sống.

Một trận đánh lớn diễn ra cuối năm 1971. Đơn vị tôi bị địch bao vây giữa rừng. Đạn dội xuống như mưa. Long bị thương ở chân nhưng vẫn cắn răng chiến đấu.

Lúc rút lui, nó dúi vào tay tôi một lá thư:
– Nếu tao không về… gửi giúp tao.

Tôi gật đầu, không ngờ đó là lần cuối cùng nghe giọng nó.

Long hy sinh ngay sáng hôm sau.

Chiến tranh kết thúc, tôi mang lá thư ấy về tận quê Long. Mẹ nó run run mở thư, đọc từng chữ mà nước mắt rơi không ngừng.

Bà nhìn tôi:
– Cảm ơn con… vì đã đưa nó về.

Đến giờ, tôi vẫn nhớ lá thư ấy. Có những lời chưa kịp gửi, nhưng tình đồng đội thì mãi còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn