Người có công giúp đỡ cách mạng

Lá thư chưa kịp gửi

Ninh Bình20/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mặt trận Tây Ninh, tháng 3 năm 1974.
Chiều hôm ấy, đơn vị của chiến sĩ Trần Hữu Lực đóng quân dưới một cánh rừng cao su bạt ngàn. Anh ngồi bên ánh đèn dầu leo lét, viết vội vài dòng gửi cho mẹ già nơi quê Nghệ An:

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây rừng xanh mà nắng vàng rực lắm. Con nhớ mẹ, nhớ cơm mẹ nấu, nhớ con trâu, cái ao sau nhà. Mẹ đừng lo, con hứa đánh xong trận này sẽ về, mẹ nhé!”

Lá thư gấp lại, bỏ vào phong bì chưa kịp gửi thì sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh tấn công. Trận đánh dữ dội, Lực trúng đạn khi đang cõng đồng đội bị thương. Anh ngã xuống, bàn tay vẫn nắm chặt túi áo nơi có lá thư.

Hai mươi năm sau, khi đồng đội quy tập hài cốt liệt sĩ, trong chiếc ba lô sờn cũ của anh vẫn còn lá thư ấy, giấy đã ố vàng, nhưng dòng chữ “Con hứa sẽ về” vẫn còn rõ nét.

Người ta mang lá thư về trao tận tay người mẹ già. Bà đã 80 tuổi, lưng còng, mắt mờ. Khi nhận phong bì, bà run run mở ra, nhìn nét chữ của con trai, rồi gục xuống khóc nghẹn:

“Giờ con đã về thật rồi, con ơi… mẹ chờ con mấy chục năm…”

Ngôi nhà nhỏ bên triền sông nay trở thành điểm sinh hoạt truyền thống cho đoàn viên thanh niên. Lá thư được lồng trong khung kính, treo trang trọng trên tường — không chỉ là chứng tích của tình mẹ con, mà còn là biểu tượng của lời hứa không bao giờ phai giữa người chiến sĩ và Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn