Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Đêm cuối năm 1972, bên bờ sông Thạch Hãn, người lính trẻ tên Vinh ngồi dưới giao thông hào viết thư cho mẹ. Anh viết rất chậm vì tay còn run sau trận pháo kích buổi chiều. “Má đừng lo cho con. Ở đây tụi con vẫn khỏe. Hòa bình chắc sắp gần rồi má ạ…” Viết đến đó, Vinh dừng lại. Anh lấy trong túi áo ra bức ảnh em gái đang học lớp ba. Góc ảnh đã sờn vì mưa rừng. Đồng đội gọi: — Vinh! Chuẩn bị vượt sông! Anh gấp lá thư bỏ vào túi ngực: — Tao sang bờ bên kia rồi về viết tiếp. Đêm ấy, nước sông

Lào Cai21/05/2026Đoàn Xã Bảo Hà (Đoàn Xã Bảo Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm cuối năm 1972, bên bờ sông Thạch Hãn, người lính trẻ tên Vinh ngồi dưới giao thông hào viết thư cho mẹ.

Anh viết rất chậm vì tay còn run sau trận pháo kích buổi chiều.

“Má đừng lo cho con. Ở đây tụi con vẫn khỏe. Hòa bình chắc sắp gần rồi má ạ…”

Viết đến đó, Vinh dừng lại. Anh lấy trong túi áo ra bức ảnh em gái đang học lớp ba. Góc ảnh đã sờn vì mưa rừng.

Đồng đội gọi:
— Vinh! Chuẩn bị vượt sông!

Anh gấp lá thư bỏ vào túi ngực:
— Tao sang bờ bên kia rồi về viết tiếp.

Đêm ấy, nước sông Thạch Hãn đỏ lừ ánh pháo. Những người lính ôm súng bơi trong dòng nước xiết.

Vinh không trở về.

Ngày hòa bình, người ta tìm thấy trong túi áo anh lá thư còn dang dở, nét chữ đã nhòe vì nước.

Người mẹ già nhận lại lá thư, chỉ lặng lẽ áp vào ngực rồi khóc:
— Nó còn chưa kịp viết hết câu…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn