Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá thư chưa kịp gửi

Đồng Tháp22/05/2026Đinh Thị Thanh Đa (Xã Long Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Phan Minh Đức vừa tròn 19 tuổi. Là con trai lớn trong gia đình có ba anh em ở một vùng quê nghèo miền Tây, Đức vốn học rất giỏi và từng mơ ước trở thành thầy giáo. Thế nhưng khi chiến tranh ngày càng ác liệt, anh tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong để phục vụ kháng chiến. Công việc hằng ngày của Đức là vận chuyển lương thực, tải đạn và sửa chữa những đoạn đường bị bom đánh phá. Những con đường đất đỏ ngày ấy luôn bị cày xới bởi bom đạn, vừa sửa xong có khi lại tiếp tục bị phá hủy. Dù cuộc sống gian khổ, Đức vẫn luôn lạc quan. Trong balô của anh lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những dòng nhật ký và viết thư gửi về cho gia đình. Mỗi lần nghỉ chân bên bìa rừng, anh lại tranh thủ viết vài dòng hỏi thăm mẹ và động viên các em cố gắng học hành. Một chiều cuối năm 1972, đơn vị của Đức nhận nhiệm vụ khẩn cấp vận chuyển hàng qua một tuyến đường vừa bị địch đánh phá dữ dội. Trước giờ lên đường, Đức ngồi dưới ánh đèn dầu viết dở lá thư gửi mẹ. Trong thư, anh kể rằng khi đất nước hòa bình, anh muốn trở về tiếp tục việc học và mở lớp dạy chữ cho trẻ em nghèo trong xóm. Lá thư chưa kịp hoàn thành thì có lệnh xuất phát. Đêm hôm ấy, đoàn thanh niên xung phong phải làm việc liên tục dưới mưa bom để thông đường cho xe chở hàng ra tiền tuyến. Giữa lúc mọi người đang khẩn trương lấp hố bom, một đợt oanh tạc bất ngờ xảy ra. Đức đã cùng đồng đội đưa được nhiều người vào nơi an toàn nhưng bản thân anh bị thương nặng. Sau trận bom, đồng đội tìm thấy trong balô của Đức lá thư còn dang dở, giấy đã nhòe đi vì nước mưa. Dòng cuối cùng anh viết vẫn chưa trọn câu: “Má đừng lo cho con, ngày hòa bình chắc chắn…” Sau ngày đất nước thống nhất, lá thư ấy được đồng đội trao lại cho gia đình như một kỷ vật thiêng liêng. Dù ước mơ trở thành thầy giáo chưa kịp thực hiện, nhưng sự hy sinh của Phan Minh Đức đã trở thành niềm tự hào của quê hương. Câu chuyện về người thanh niên với lá thư chưa kịp gửi vẫn được nhắc lại mỗi khi nói về một thế hệ đã sống đẹp, sống hết mình vì độc lập, tự do của dân tộc trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn