Lá Thư Chưa Kịp Gửi
Trần Minh Đức là lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971. Anh quê ở Nghệ An, nơi có người mẹ già sống trong căn nhà nhỏ bên triền đê. Cha mất sớm vì bệnh nặng, Đức trở thành trụ cột của gia đình từ khi mới mười tám tuổi.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, Đức viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày đi, mẹ anh nắm tay con trai dặn dò: “Mẹ không sợ nghèo, chỉ mong con sống tốt và trở về bình an.” Đức chỉ cười rồi hứa: “Ngày hòa bình, con sẽ đưa mẹ vào Nam chơi.”
Công việc của Đức là lái xe chở đạn dược và lương thực vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay địch. Con đường Trường Sơn quanh co, đầy hố bom và bùn đất.
Có những đêm trời mưa lớn, xe sa lầy giữa rừng sâu. Đức cùng đồng đội phải dùng xẻng đào đất, lấy cây rừng lót đường để xe tiếp tục đi. Dù vất vả, anh lúc nào cũng lạc quan. Đồng đội thường gọi anh là “Đức cười” vì lúc nào trên môi cũng có nụ cười.
Mỗi khi dừng chân nghỉ, Đức lại lấy giấy bút ra viết thư cho mẹ. Anh kể về những cánh rừng đại ngàn, những người lính trẻ sống chan hòa như anh em ruột thịt và cả ước mơ ngày chiến tranh kết thúc.
Một đêm cuối năm 1971, đoàn xe của Đức bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ liên tiếp khiến cả khu rừng rung chuyển. Một chiếc xe phía trước trúng bom bốc cháy dữ dội.
Đức lập tức lao xuống cứu người lái xe bị thương đang mắc kẹt trong cabin. Dù lửa cháy ngùn ngụt, anh vẫn cố kéo đồng đội ra ngoài.
Khi vừa đưa được người bị thương ra xa, một tiếng nổ lớn vang lên. Chiếc xe chở đạn phát nổ dữ dội.
Đức hy sinh ngay trong đêm ấy.
Trong túi áo anh, đồng đội tìm thấy lá thư còn dang dở:
“Mẹ kính yêu! Ở đây con vẫn khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ...”
Lá thư chưa kịp gửi được đồng đội mang về trao tận tay người mẹ già ở Nghệ An.
Bà đọc từng dòng chữ của con rồi lặng lẽ gấp lá thư lại, đặt lên bàn thờ cạnh tấm ảnh người con trai mãi mãi tuổi hai mươi.


