Khác

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Lào Cai25/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Mùa hè năm 1968, ga tàu nhỏ bên bờ sông Hồng phủ kín màu áo lính. Những chuyến tàu nối nhau rời Hà Nội, mang theo biết bao chàng trai tuổi đôi mươi vào chiến trường miền Nam.

Trong dòng người hôm ấy có Minh — một sinh viên Văn khoa vừa gác lại giảng đường để lên đường nhập ngũ. Trước lúc tàu chuyển bánh, Lan chạy đến đưa cho anh một chiếc khăn tay màu trắng được thêu vụng về dòng chữ nhỏ:

"Ngày về bình an."

Minh cười, nắm chặt tay cô:

— Chờ anh nhé. Hòa bình rồi anh sẽ đưa em đi dọc hồ Gươm như đã hứa.

Lan gật đầu nhưng đôi mắt đỏ hoe.

Con tàu hú vang rồi chầm chậm lăn bánh.

Đó là lần cuối cùng họ nhìn thấy nhau.

Ở chiến trường Quảng Trị, Minh trở thành chiến sĩ thông tin. Công việc của anh là chạy giữa bom đạn để giữ liên lạc cho đơn vị. Ba lô của anh lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ và chiếc khăn tay Lan tặng.

Mỗi đêm hiếm hoi được nghỉ, Minh lại ngồi dưới ánh đèn dầu viết thư về Hà Nội.

Anh kể về những cánh rừng cháy đỏ sau bom, những cơn mưa trắng trời Trường Sơn, kể cả chuyện đồng đội chia nhau từng bi đông nước giữa cái nóng khốc liệt.

Nhưng trong tất cả những lá thư ấy, dòng cuối cùng bao giờ cũng giống nhau:

"Anh nhất định sẽ trở về."

Thế nhưng chiến tranh không phải lời hứa nào cũng thực hiện được.

Một đêm cuối năm, đơn vị Minh nhận nhiệm vụ giữ tuyến liên lạc giữa lúc trận đánh diễn ra ác liệt. Pháo sáng rực đỏ cả bầu trời. Tiếng bom rung chuyển mặt đất.

Đường dây thông tin bị đứt.

Nếu không nối lại kịp thời, cả đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc hoàn toàn.

Minh ôm cuộn dây lao vào mưa bom.

Đồng đội chỉ kịp nghe anh hét lớn:

— Phải giữ bằng được đường dây!

Khi tín hiệu liên lạc được nối lại cũng là lúc một quả pháo nổ vang giữa triền đồi.

Cuốn sổ tay của Minh được tìm thấy bên gốc cây cháy sém. Trong đó có một lá thư chưa kịp gửi.

Trang giấy cuối cùng còn dang dở:

"Lan à, hôm nay anh lại nhớ Hà Nội..."

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Lan giờ đã là cô giáo già mái tóc bạc trắng.

Một buổi chiều mùa thu, bà trở lại nghĩa trang Trường Sơn.

Trong tay bà vẫn là chiếc khăn tay màu trắng năm xưa, dù những đường chỉ thêu đã cũ mờ theo năm tháng.

Bà ngồi thật lâu trước hàng bia đá lặng im.

Gió thổi qua rừng thông vi vu như tiếng đoàn tàu năm cũ.

Lan khẽ đặt bó hoa xuống mộ anh rồi lấy từ túi áo ra một lá thư mới.

Lần này, người viết là bà.

Bà mỉm cười, đôi mắt ngấn nước:

— Hà Nội giờ đẹp lắm rồi, Minh à… Và đất nước mình đã hòa bình thật rồi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn