Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Năm 1972, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Bình chuẩn bị lên đường vào chiến trường Quảng Trị. Trước khi đi, anh viết cho mẹ một lá thư dài, kể về ước mơ ngày đất nước hòa bình sẽ trở về phụng dưỡng mẹ.
Lá thư vừa viết xong thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Anh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào túi áo với ý định khi đến nơi sẽ gửi về quê. Nhưng trong một trận chiến ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh.
Nhiều năm sau, đồng đội cũ tìm lại được di vật của anh và trao tận tay người mẹ già. Trong lá thư ấy có dòng chữ: "Nếu con không trở về, mẹ đừng khóc nhiều nhé, vì con đã sống những ngày đáng sống nhất cho Tổ quốc."
Người mẹ ôm lá thư vào lòng, nước mắt lăn dài nhưng trên môi vẫn nở nụ cười tự hào.


