Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Câu chuyện kể về Nguyễn Thị Hương, một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc năm 1968. Trước ngày sinh nhật mẹ, cô viết một lá thư báo tin bình an và hẹn ngày trở về. Nhưng lá thư ấy mãi mãi không được gửi đi. Nhiều năm sau, lá thư được tìm thấy và trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Dương Vân Anh (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1968.

Ngã ba Đồng Lộc chìm trong khói bụi chiến tranh.

Ngày nào cũng vậy, từng tốp thanh niên xung phong lại lao ra mặt đường sau mỗi trận bom để san lấp hố bom, bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành quân vào chiến trường miền Nam.

Trong đơn vị ấy có Nguyễn Thị Hương, một cô gái vừa tròn hai mươi tuổi.

Hương quê ở Đức Thọ, Hà Tĩnh. Nhà nghèo, cha mất sớm, mẹ một mình tần tảo nuôi ba chị em khôn lớn.

Trước ngày lên đường, mẹ nắm chặt tay cô và dặn:

– Mẹ không mong con làm điều gì lớn lao. Mẹ chỉ mong con bình an trở về.

Hương ôm lấy mẹ, cười thật tươi:

– Nhất định con sẽ về, mẹ đợi con nhé.

Đó là lời hứa mà cô luôn mang theo trong tim.

Những ngày ở Đồng Lộc vô cùng gian khổ.

Ban ngày, nắng bỏng rát mặt đường.

Ban đêm, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời.

Nhưng Hương và đồng đội chưa bao giờ lùi bước.

Họ coi con đường là mạch máu của Tổ quốc.

Chỉ cần đường thông, xe ra tiền tuyến đúng giờ thì mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa.

Một buổi tối giữa tháng 7, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hương ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét.

Cô lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã nhàu và bắt đầu viết thư cho mẹ.

Nắn nót từng dòng chữ, cô viết:

"Mẹ kính yêu!

Con vẫn khỏe. Công việc tuy vất vả nhưng con và các chị em đều rất lạc quan. Sắp đến sinh nhật mẹ rồi. Năm nay con không ở nhà được, nhưng con hứa ngày hòa bình sẽ về nấu cho mẹ bữa cơm thật ngon..."

Viết đến đó, Hương mỉm cười.

Cô tưởng tượng cảnh cả gia đình quây quần bên mâm cơm nhỏ.

Một khung cảnh bình dị mà lúc ấy lại xa xôi biết bao.

Bên cạnh, cô bạn thân tên Lan hỏi:

– Viết thư cho bác à?

– Ừ. Mẹ mình chắc nhớ mình lắm.

Lan cười:

– Rồi chúng mình sẽ cùng về thôi.

Hương gấp lá thư lại cẩn thận.

Nhưng vì hôm sau có nhiệm vụ gấp nên cô chưa kịp gửi đi.

Sáng hôm sau, tiếng còi báo động vang lên.

Một đoạn đường quan trọng vừa bị đánh phá.

Hương cùng tổ công tác lập tức mang cuốc xẻng lao đến hiện trường.

Khói bụi mù mịt.

Đất đá ngổn ngang.

Ai cũng làm việc thật nhanh để kịp thông đường cho đoàn xe sắp tới.

Giữa lúc đó, tiếng động cơ máy bay lại vọng đến từ xa.

Một đồng đội hô lớn:

– Máy bay tới! Mau tìm nơi trú ẩn!

Nhưng con đường vẫn còn dang dở.

Nếu không hoàn thành ngay, đoàn xe phía sau sẽ bị chậm hành trình.

Hương nhìn những hố bom trước mặt rồi tiếp tục xúc từng xẻng đất.

Các đồng đội cũng ở lại bên cô.

Trong khoảnh khắc ấy, không ai nghĩ cho riêng mình.

Điều họ nghĩ đến chỉ là nhiệm vụ.

Sau trận bom, mặt đường được nối lại.

Nhưng nhiều cô gái trẻ đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.

Ngày hôm ấy, lá thư của Hương vẫn nằm nguyên trong túi áo.

Không ai kịp gửi nó về quê.

Vài tháng sau, một đồng đội trở về trao lại cho mẹ cô chiếc khăn tay và lá thư chưa kịp gửi.

Người mẹ già run run mở từng nếp giấy.

Những dòng chữ quen thuộc hiện ra trước mắt.

Đọc đến đoạn:

"Con hứa sẽ về nấu cho mẹ bữa cơm thật ngon..."

Bà bật khóc.

Nước mắt rơi xuống làm nhòe cả nét mực.

Nhưng rồi bà nhẹ nhàng gấp lá thư lại.

Bà hiểu rằng con gái mình đã giữ trọn lời hứa với Tổ quốc.

Nhiều năm sau, lá thư ấy được đặt trong chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn thờ gia đình.

Nó không chỉ là kỷ vật của riêng Hương mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã gửi tuổi xuân của mình cho đất nước.

Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, người dân quê Hương đều xúc động.

Bởi họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những ước mơ còn dang dở, những lá thư chưa kịp gửi và những tuổi hai mươi mãi mãi dừng lại giữa một thời hoa lửa.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Hương và lá thư chưa kịp gửi nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Những người trẻ năm ấy đã sống đẹp, sống có lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Tên tuổi của họ có thể không xuất hiện trong sách sử, nhưng tinh thần của họ sẽ mãi sống trong trái tim các thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn