Lá thư chưa kịp gửi
Một người lính viết thư cho mẹ trước giờ ra trận, nhưng lá thư ấy mãi không được gửi đi. Câu chuyện nói về tình cảm gia đình và những điều chưa kịp nói.
Tôi viết lá thư ấy vào một buổi tối mưa rả rích. Ánh đèn dầu leo lét, giấy đã ướt vài chỗ vì nước nhỏ từ mái lán. Tôi viết cho mẹ, kể rằng con vẫn khỏe, vẫn ăn đủ bữa. Nhưng thực ra, điều tôi muốn nói là tôi nhớ nhà.
Tôi kể về cánh đồng làng, về con trâu già, về những chiều mẹ ngồi bên bếp lửa. Viết đến đó, tay tôi dừng lại. Ngoài kia, tiếng súng vọng về từ xa.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Tôi gấp lá thư, bỏ vào túi áo. Tôi nghĩ, khi nào yên ổn sẽ gửi.
Nhưng rồi trận đánh đến nhanh hơn tôi tưởng…
(…câu chuyện tiếp tục với cao trào và kết thúc xúc động…)



