Người có công giúp đỡ cách mạng

Lá thư chưa kịp gửi”

Lá thư chưa kịp gửi”

02/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ở một vùng quê nghèo, có một cô gái thanh niên xung phong vừa tròn 19 tuổi. Ngày lên đường, cô giấu mẹ nỗi lo trong ánh mắt, chỉ cười:
“Con đi vài năm rồi sẽ về, mẹ đừng lo.”

Công việc của cô là mở đường, tải đạn, san lấp hố bom – những việc thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy. Mỗi ngày trôi qua là một lần đối mặt với sống – chết, nhưng trong tim cô luôn cháy lên niềm tin mãnh liệt: đất nước rồi sẽ hòa bình.

Một đêm mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: phải thông đường trước khi đoàn xe quân sự đi qua. Bom địch vừa đánh phá xong, đất đá ngổn ngang, nguy cơ bom nổ chậm còn sót lại rất cao.

Không ai chùn bước. Cô cùng đồng đội lao vào làm việc trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin yếu ớt và tiếng cuốc xẻng gấp gáp.

Giữa lúc đó, một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa tuyến đường. Nếu không xử lý kịp, cả đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Cô lặng lẽ tiến lên, xin nhận nhiệm vụ.

Trước khi đi, cô lấy trong túi ra một lá thư đã viết sẵn – lá thư gửi mẹ – nhưng chưa kịp gửi. Cô nhờ đồng đội:
“Nếu mình có mệnh hệ gì… gửi giúp mình về cho mẹ.”

Rồi cô bước đi, bình thản như chưa từng biết sợ.

Một tiếng nổ vang lên giữa màn đêm…

Con đường được thông, đoàn xe an toàn đi qua. Nhưng cô gái trẻ mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa.

Nhiều năm sau, lá thư ấy được gửi về. Trong đó chỉ vỏn vẹn vài dòng:
Mẹ ơi, nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Vì con đã sống trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Người mẹ già ôm lá thư, nước mắt rơi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn