Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Người ta tìm thấy trong ba lô của anh một lá thư đã ố vàng, chưa kịp gửi đi.
Dòng chữ cuối cùng dừng lại ở hai chữ “Mẹ ơi…”. Không ai biết anh định viết gì tiếp theo. Có lẽ là lời xin lỗi, có lẽ là lời hứa, hoặc chỉ đơn giản là một lời nhớ.
Anh đã ngã xuống trong một trận chiến ác liệt. Nhưng lá thư ấy vẫn còn, như một chứng nhân lặng lẽ.
Nó không chỉ là một bức thư, mà là cả một cuộc đời còn dang dở. Và cũng từ đó, người ta hiểu rằng: có những câu chuyện không cần kể hết, nhưng vẫn đủ khiến người khác rơi nước mắt.



