Lá thư chưa kịp gửi
Lá thư chưa kịp gửi
Ngày thằng Út lên đường, nó ngồi ở bậc cửa, viết một lá thư rất lâu. Mẹ hỏi viết gì mà lâu vậy, nó chỉ cười:
“Con viết cho má… nhưng để khi nào con về mới đưa.”
Mẹ cất lá thư vào hộc tủ, nghĩ ngày đoàn tụ sẽ mở ra đọc cùng con.
Nhưng rồi chiến tranh không cho mẹ cơ hội đó.
Ngày nhận giấy báo tử, tay mẹ run không mở nổi. Phải rất lâu sau, một buổi chiều yên ắng, mẹ mới dám lấy lá thư ra.
Trong đó chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ nguệch ngoạc:
“Má ơi, con đi đánh giặc không biết có về không. Nhưng con thương má nhiều lắm. Nếu con không về, má đừng buồn, má sống thay phần con.”
Mẹ đọc xong, nước mắt rơi mà lòng lại thấy ấm.
Hóa ra… con đã lớn từ lúc nào mà mẹ không hay.
Ý nghĩa:
Có những lời yêu thương, đến khi mất đi rồi mới kịp hiểu hết giá trị của nó.



