Lá thư chưa kịp gửi
Tháng 6 năm 1972, trên một điểm chốt giữa rừng Trường Sơn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Hữu Tấn lặng lẽ viết thư cho mẹ. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn ăn cơm với đồng đội, vẫn nghe tiếng chim hót ngoài suối mỗi lúc tạm yên bom đạn. Cuối thư, anh viết: “Mẹ ơi, con chưa kịp báo hiếu. Hòa bình rồi, con sẽ về phụ mẹ gặt lúa.” Lá thư được cẩn thận gấp lại, đặt trong túi áo ngực – vị trí gần trái tim nhất. Ngày hôm sau, đơn vị anh trúng bom. Khi nhặt ba lô và di vật của anh, đồng đội thấy lá thư vẫn còn ngu
Tháng 6 năm 1972, trên một điểm chốt giữa rừng Trường Sơn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Hữu Tấn lặng lẽ viết thư cho mẹ.
Anh kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn ăn cơm với đồng đội, vẫn nghe tiếng chim hót ngoài suối mỗi lúc tạm yên bom đạn.
Cuối thư, anh viết: “Mẹ ơi, con chưa kịp báo hiếu. Hòa bình rồi, con sẽ về phụ mẹ gặt lúa.”
Lá thư được cẩn thận gấp lại, đặt trong túi áo ngực – vị trí gần trái tim nhất.
Ngày hôm sau, đơn vị anh trúng bom.
Khi nhặt ba lô và di vật của anh, đồng đội thấy lá thư vẫn còn nguyên, không kịp gửi.
Đến lúc trao tận tay người mẹ già, bà chỉ nói một câu mà ai nghe cũng nghẹn:
“Nó giữ thư sát tim… mà sao trời chẳng giữ nó lại cho tui.”


