Cựu chiến binh

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Có những lá thư đã đến tay người nhận sau nhiều tháng. Nhưng cũng có những lá thư mãi mãi nằm lại trong ba lô của người lính. Chúng không chỉ chứa đựng nỗi nhớ nhà mà còn là những ước mơ bình dị của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Quảng Ngãi26/06/2026Đào Đức Thắng (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc hòm gỗ cũ đặt ở góc nhà, ông Bùi Văn Lâm vẫn cẩn thận cất giữ một lá thư đã úa vàng.

Tờ giấy đã mỏng đi theo năm tháng.

Những nét mực tím cũng nhòe dần.

Nhưng ông chưa bao giờ có ý định bỏ nó đi.

Ông nói:

"Đây là lá thư mà người bạn thân nhất của tôi chưa kịp gửi."

Người bạn ấy tên Hòa.

Hai người nhập ngũ cùng ngày.

Ăn chung một mâm cơm.

Ngủ chung một căn hầm.

Đi qua biết bao trận đánh cùng nhau.

Hòa là người ít nói.

Nhưng mỗi tối rảnh rỗi, anh thường lấy giấy bút ra viết thư về cho mẹ.

Có hôm chỉ viết vài dòng.

Có hôm viết kín cả bốn trang giấy.

Ông Lâm từng trêu:

"Cậu viết nhiều thế, bác gái đọc có mỏi mắt không?"

Hòa cười hiền.

"Mẹ già rồi."

"Mỗi lá thư là một lần mẹ biết mình vẫn bình an."

Chiến tranh ngày ấy không có điện thoại.

Không có mạng Internet.

Một lá thư đôi khi phải đi hàng tháng trời mới đến được quê nhà.

Có những lá thư đến nơi thì người gửi đã chuyển đơn vị.

Có những lá thư chưa kịp gửi thì người viết đã không còn.

Đầu năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến vào một khu vực mới.

Đêm trước ngày xuất phát.

Hòa lại ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét.

Anh viết rất lâu.

Viết xong, anh gấp lá thư thật cẩn thận.

Bỏ vào phong bì.

Bên ngoài chỉ ghi:

"Gửi mẹ."

Anh bảo:

"Xong nhiệm vụ, mình sẽ nhờ giao liên gửi."

Ông Lâm không ngờ.

Đó lại là lá thư cuối cùng.

Sáng hôm sau.

Trận chiến diễn ra ác liệt.

Khói súng bao trùm cả cánh rừng.

Khi đơn vị rút về điểm tập kết.

Ông tìm khắp nơi vẫn không thấy Hòa.

Đến chiều.

Đồng đội mới đưa anh trở về.

Ba lô vẫn còn nguyên.

Khẩu súng vẫn còn nguyên.

Trong túi áo.

Lá thư vẫn còn nguyên.

Chỉ có người viết là đã nằm lại mãi mãi.

Đêm ấy.

Ông Lâm ngồi rất lâu bên ngọn đèn.

Ông mở phong bì.

Đọc từng dòng chữ.

Trong thư, Hòa không kể về bom đạn.

Không kể về gian khổ.

Anh chỉ hỏi mẹ mùa này lúa có tốt không.

Con bò đã đẻ bê chưa.

Em gái đã vào lớp Một chưa.

Cuối thư, anh viết:

"Mẹ đừng lo cho con. Con và đồng đội vẫn khỏe. Hòa bình rồi con sẽ về, lại giúp mẹ cuốc đất, trồng rau như ngày trước."

Ông Lâm không cầm được nước mắt.

Anh gấp lá thư lại.

Giữ đúng như lúc Hòa đã gấp.

Sau ngày đất nước thống nhất.

Việc đầu tiên ông làm là tìm về quê bạn.

Người mẹ già nhìn thấy ông trong bộ quân phục thì mừng rỡ.

Bà cứ ngỡ con trai mình cũng sẽ trở về.

Khi biết sự thật.

Bà lặng người rất lâu.

Ông lấy lá thư từ trong túi áo.

Đưa bằng hai tay.

Bà run run nhận lấy.

Vuốt từng nếp gấp.

Đọc từng dòng chữ.

Đến cuối thư.

Bà bật khóc.

Không phải vì những lời hứa chưa thành.

Mà vì bà hiểu.

Đến phút cuối cùng.

Con trai mình vẫn chỉ nghĩ về gia đình.

Bà cẩn thận gấp lá thư lại.

Nói với ông:

"Con giữ giúp bác."

"Nó đã ở cùng con suốt chiến tranh."

"Giờ cứ để nó ở cùng con."

Hơn năm mươi năm đã trôi qua.

Lá thư ấy vẫn nằm trong chiếc hòm gỗ.

Mỗi dịp tháng Bảy.

Ông Lâm lại lấy ra đọc.

Không phải để nhớ nỗi đau.

Mà để nhớ về một người bạn đã sống trọn vẹn.

Một người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Mang theo bao ước mơ giản dị.

Ông thường kể câu chuyện này cho học sinh.

Có em hỏi:

"Ông ơi, sao lá thư ngắn thế?"

Ông mỉm cười.

"Bởi người lính không có nhiều thời gian."

"Nhưng từng dòng đều là cả tấm lòng."

Tôi cầm lá thư trên tay.

Giấy đã cũ.

Nhưng tình cảm trong đó vẫn nguyên vẹn.

Chiến tranh có thể lấy đi người viết.

Nhưng không thể làm mất đi tình yêu của một người con dành cho mẹ.

Không thể làm phai mờ khát vọng trở về của một người lính.

Hôm nay.

Chúng ta có thể gọi điện cho gia đình bất cứ lúc nào.

Có thể nhắn một tin chỉ trong vài giây.

Nhưng có lẽ vì quá dễ dàng.

Đôi khi ta quên nói lời yêu thương.

Câu chuyện về lá thư chưa kịp gửi nhắc chúng ta rằng:

Đừng chờ đến ngày mai mới bày tỏ tình cảm với những người mình yêu quý.

Bởi có những điều, nếu không nói hôm nay, có thể sẽ không còn cơ hội.

Và cũng đừng quên rằng, để chúng ta được sống trong những ngày bình yên, đã có biết bao người lính gửi lại tuổi xuân cùng những lá thư còn dang dở nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn