LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Đêm Trường Sơn mưa rừng nặng hạt. Trong căn hầm dã chiến chật hẹp, ánh đèn pin leo lét soi bóng một người lính trẻ đang cúi viết. Anh tên là Nam, mới tròn hai mươi tuổi, rời quê chưa đầy một năm. “Má kính yêu…” Dòng chữ run run vì lạnh, cũng vì nhớ. Anh kể cho mẹ nghe về con đường hành quân dốc đứng, về rừng già um tùm và những người đồng đội thân như ruột thịt. Anh hẹn: “Khi đất nước yên bình, con sẽ về sửa lại mái nhà sau hè cho má, sẽ trồng lại hàng cau trước ngõ…” Viết xong, Nam gấp lá thư c
Đêm Trường Sơn mưa rừng nặng hạt. Trong căn hầm dã chiến chật hẹp, ánh đèn pin leo lét soi bóng một người lính trẻ đang cúi viết. Anh tên là Nam, mới tròn hai mươi tuổi, rời quê chưa đầy một năm.
“Má kính yêu…”
Dòng chữ run run vì lạnh, cũng vì nhớ. Anh kể cho mẹ nghe về con đường hành quân dốc đứng, về rừng già um tùm và những người đồng đội thân như ruột thịt. Anh hẹn: “Khi đất nước yên bình, con sẽ về sửa lại mái nhà sau hè cho má, sẽ trồng lại hàng cau trước ngõ…”
Viết xong, Nam gấp lá thư cẩn thận, cho vào túi áo ngực. Anh mỉm cười, như thể đã thấy trước mắt mình con đường làng ngập nắng.
Sáng hôm sau, đơn vị hành quân qua một trọng điểm đánh phá. Bom địch trút xuống dữ dội. Trong lúc cứu một đồng đội bị thương, Nam ngã xuống. Anh ra đi khi lá thư vẫn còn nằm nguyên trong ba lô, chưa kịp gửi.
Chiến tranh kết thúc. Một người đồng đội cũ trở về quê Nam, mang theo kỷ vật duy nhất: lá thư đã ố vàng. Người mẹ già run run đón lấy, nước mắt rơi xuống từng dòng chữ.
Bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ lặng lẽ vuốt lại lá thư, thì thầm:
— Con về rồi… đúng như lời con hẹn.
Ngoài sân, nắng chan hòa. Mái nhà sau hè đã được sửa. Và trong tim người mẹ, người con trai mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi — tuổi của thời hoa lửa.



