Lá thư chưa kịp gửi
Mùa xuân năm 1972, một thanh niên quê ở Bắc Giang chuẩn bị lên đường vào chiến trường. Trước ngày nhập ngũ, anh dành cả buổi tối để viết một lá thư gửi cho cha mẹ. Trong thư, anh hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ, giữ gìn phẩm chất của người lính và mong ngày đất nước thống nhất để được trở về phụng dưỡng gia đình.
Lá thư được cất cẩn thận trong ba lô vì đơn vị phải hành quân gấp. Trên suốt chặng đường Trường Sơn, anh luôn mang theo lá thư ấy như mang theo hình bóng quê hương. Những tháng ngày chiến đấu đầy gian khổ khiến lá thư đã ngả màu theo thời gian nhưng vẫn chưa có dịp gửi đi.
Trong một trận chiến ác liệt, anh anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội bảo vệ trận địa. Khi thu dọn kỷ vật, đồng đội đã tìm thấy lá thư còn nguyên trong túi áo. Sau ngày hòa bình, lá thư được trao tận tay gia đình như lời nhắn gửi cuối cùng của người con đối với cha mẹ.
Người mẹ lặng lẽ đọc từng dòng chữ đã nhòe theo năm tháng, nước mắt không ngừng rơi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào. Lá thư chưa kịp gửi đã trở thành kỷ vật vô giá, kể lại câu chuyện về một thế hệ thanh niên Bắc Giang sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đó cũng là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương để giành được.


