Bài viết

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm công tác tại chiến trường Quảng Ngãi từ năm 1967 đến năm 1970. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, thường xuyên bị bom đạn uy hiếp, chị vừa cứu chữa thương binh, vừa ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình trong cuốn nhật ký nổi tiếng. Một trong những câu chuyện xúc động nhất là về bức thư chị viết cho gia đình nhưng mãi mãi không thể gửi.

Quảng Trị04/07/2026Phạm Linh Nhi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1970, chiến trường Quảng Ngãi bước vào những ngày vô cùng ác liệt. Các trạm phẫu thuật dã chiến liên tục tiếp nhận thương binh từ nhiều hướng mặt trận. Có những ngày, bác sĩ Đặng Thùy Trâm phải làm việc liên tục suốt hàng chục giờ đồng hồ, chỉ kịp ăn vài miếng cơm nguội rồi lại bước vào ca mổ tiếp theo.

Trong một buổi tối hiếm hoi yên tiếng bom, chị lấy cuốn sổ nhỏ ra viết thư cho mẹ.

Chị kể rằng rừng đang vào mùa mưa, lán bệnh xá dột nhiều chỗ, thuốc men ngày càng thiếu. Chị nhớ Hà Nội, nhớ con đường quen thuộc, nhớ bữa cơm gia đình và những người thân yêu. Nhưng chị cũng viết rằng mình chưa bao giờ hối hận khi chọn con đường vào chiến trường, bởi mỗi thương binh được cứu sống là thêm một niềm hy vọng cho ngày đất nước hòa bình.

Bức thư ấy chưa kịp gửi đi.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.

Sau trận đánh, lực lượng đối phương thu giữ ba lô của chị. Trong đó có hai cuốn nhật ký cùng nhiều giấy tờ cá nhân, trong đó có những lá thư chưa kịp gửi về gia đình.

Theo quy định lúc bấy giờ, toàn bộ tài liệu đáng lẽ phải bị tiêu hủy. Tuy nhiên, người sĩ quan Mỹ thu giữ chúng, sau khi đọc những dòng nhật ký đầy tình người, đã quyết định giữ lại. Ông nói với đồng đội rằng: "Đừng đốt. Trong này đã có lửa rồi."

Suốt hơn ba mươi lăm năm, hai cuốn nhật ký được gia đình người cựu binh gìn giữ cẩn thận.

Năm 2005, chúng được trao lại cho gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại Việt Nam.

Ngày những cuốn nhật ký trở về, mẹ chị đã ngoài tám mươi tuổi. Bà ôm chặt những trang giấy đã ngả màu, lặng lẽ vuốt từng dòng chữ của con gái. Đó là lần đầu tiên sau ba mươi lăm năm, gia đình được đọc những suy nghĩ cuối cùng của người con đã ngã xuống nơi chiến trường.

Những lá thư chưa kịp gửi ấy không còn là thư của riêng một người con gửi mẹ, mà đã trở thành lời nhắn gửi của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam bước vào chiến tranh với niềm tin mãnh liệt về ngày thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn