Lá thư chưa kịp gửi
Đêm cuối cùng trước ngày hành quân, doanh trại yên tĩnh lạ thường. Dưới ánh đèn dầu leo lét, người lính trẻ Nguyễn Văn Minh cẩn thận lấy tờ giấy đã được gấp phẳng từ trong ba lô. Anh nắn nót từng dòng chữ gửi về quê cho mẹ.
"Mẹ kính yêu!
Con sắp cùng đơn vị lên đường làm nhiệm vụ. Mẹ đừng lo cho con nhé. Con và đồng đội đều quyết tâm chiến đấu để đất nước sớm được hòa bình. Ngày ấy, con sẽ trở về, sửa lại mái nhà đã dột mỗi mùa mưa, trồng thêm hàng cau trước ngõ và phụ mẹ cày cấy trên cánh đồng quê mình.
Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Con chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe để chờ ngày con trở về..."
Viết đến đó, Minh khẽ mỉm cười. Trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh người mẹ tóc đã điểm bạc, chiều chiều vẫn đứng nơi đầu làng ngóng con. Anh cẩn thận gấp lá thư, định sáng hôm sau sẽ gửi nhờ đơn vị hậu cần chuyển về quê.
Nhưng sáng hôm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Lá thư vẫn nằm nguyên trong túi áo của Minh.
Ít ngày sau, trong một trận chiến ác liệt, Minh cùng đồng đội chiến đấu đến những viên đạn cuối cùng để giữ vững trận địa. Anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi.
Chiến tranh kết thúc.
Nhiều năm sau, trong một lần quy tập di vật liệt sĩ, người đồng đội cũ tìm thấy chiếc ba lô đã bạc màu của Minh. Bên trong vẫn còn nguyên lá thư chưa kịp gửi, những dòng mực đã nhòe theo năm tháng nhưng từng con chữ vẫn còn nguyên vẹn tình yêu dành cho mẹ.
Người đồng đội lặng lẽ mang lá thư về quê.
Căn nhà nhỏ năm xưa giờ đã cũ hơn. Người mẹ tóc trắng như mây run run đón lấy lá thư. Bà áp những trang giấy đã ngả màu vàng úa vào ngực, đôi bàn tay gầy guộc khẽ vuốt từng nét chữ quen thuộc.
Bà không khóc thành tiếng.
Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống lá thư mà bà đã chờ đợi suốt mấy chục năm.
Bà nói thật khẽ:
"Con đã giữ đúng lời hứa với Tổ quốc... Chỉ là con không kịp trở về với mẹ."
Hôm ấy, trước bàn thờ liệt sĩ, người mẹ đặt lá thư bên cạnh di ảnh của con trai. Ngoài sân, hàng cau vẫn xanh trong gió. Đất nước đã hòa bình, những mùa lúa vẫn nối tiếp nhau trên cánh đồng quê.
Lá thư chưa kịp gửi năm nào đã trở thành lời nhắc nhở thiêng liêng về sự hy sinh của biết bao người con ưu tú. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, độc lập và hạnh phúc.
Có những lá thư không bao giờ đến được tay người nhận đúng thời điểm. Nhưng tình yêu quê hương, tình mẫu tử và khát vọng hòa bình trong những dòng chữ ấy sẽ còn sống mãi với thời gian.



