Lá thư chưa kịp gửi
Những ngày tháng Bảy, khi cả nước hướng về các anh hùng liệt sĩ, tôi lại lấy chiếc hộp gỗ cũ đã ngả màu theo năm tháng. Trong đó là lá thư đã úa vàng, được gấp cẩn thận suốt hơn nửa thế kỷ.
Năm 1972, khi mới tròn 20 tuổi, tôi cùng người bạn thân nhất là Trần Văn Dũng nhập ngũ. Chúng tôi hẹn nhau rằng, khi đất nước thống nhất sẽ cùng trở về quê, dựng nhà cạnh nhau và cùng chăm sóc bố mẹ.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị chúng tôi bị bom địch đánh trúng. Dũng đã lao lên cứu đồng đội bị mắc kẹt giữa làn đạn. Cậu ấy cứu được ba người nhưng bản thân lại mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Trước lúc lên đường làm nhiệm vụ hôm ấy, Dũng đưa cho tôi một lá thư và nói:
“Nếu tớ không trở về, nhờ cậu gửi giúp mẹ.”
Chiến tranh kết thúc, tôi mang lá thư về quê. Nhưng khi tìm đến nhà, mẹ của Dũng đã qua đời vì bạo bệnh chỉ ít tháng sau ngày nhận tin con hy sinh. Tôi không còn ai để trao lá thư ấy nữa.
Từ đó đến nay, tôi vẫn giữ lá thư như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần nhìn lại, tôi nhớ về người đồng đội đã dành cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Sự hy sinh của Dũng và biết bao người lính khác đã đổi lấy nền hòa bình hôm nay.
Tôi luôn mong thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi người hãy sống có trách nhiệm, học tập thật tốt, yêu quê hương đất nước và biết trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương để gìn giữ.
“Thời hoa lửa đã lùi xa nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và tình đồng đội sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau



